February 22, 2024

Thơ về hoàng hôn, những bài thơ hoàng hôn buồn hay nhất

Trong khi bình minh mang vẻ đẹp của sự khởi đầu thì hoàng hôn lại mang vẻ đẹp buồn hiu và cô quanh. Phải chăng hoàng hôn gợi nhắc cho con người ta thấy sự kết thúc của một ngày, gần giống như sự chia ly với một ai đó nên nghĩ tới hoàng hôn, người ta thường nghĩ đến nỗi buồn. Mời bạn cùng đọc và cảm nhận vẻ đẹp đó qua Thơ về hoàng hôn, những bài thơ hoàng hôn buồn hay nhất dưới đây.

1. Chiều Thương – Huỳnh Minh Nhật

Hoàng hôn lác đác hạt mưa ngâu
Gió qua mệt mỏi cánh nhạn sầu
Đôi lời thề hẹn mùa thu trước
Theo gió tìm về – anh tôi đâu?

Sao anh hờ hững lòng cô phụ?
Neo bến trùng xa: khách lãng du?
Câu hò bến đợi còn muôn thuở
Thuyền đi biền biệt chẳng tạ từ.

Từ ngày anh đi, từ dạo ấy
Thu bỗng buồn tênh ở chốn đây
Đêm đêm nghe lá rơi bờ nguyệt
Lạnh lẽo hồn côi nhớ thương đầy.

Dẫu biết anh xa ngàn vạn dặm
Tôi ngóng chờ gì mộng trăm năm?
Thầm trách tim yêu còn bé bỏng
Cứ mãi đợi chờ tình xa xăm…

2. Chiều Hoàng Hôn – Dương Hoàng

Đã về chiều trong cái lạnh mùa đông
Màu trắng xóa ở bờ sông hiu quạnh
Sương giăng lớp càng thấy mờ nhân ảnh
Đứng mênh mang nhìn thấy cảnh nhớ người.

Đông đã về mang cái lạnh khắp nơi
Muốn tìm lại làn hơi nào nồng ấm
Trời giá buốt nhớ chút tình sâu đậm
Nhưng ngoài kia là bóng thẫm xa mờ.

Hoàng hôn buồn ta đứng lặng bơ vơ
Tình chết vội để bài thơ dang dở
Ta ngơ ngẩn với niềm vương sầu nhớ
Lòng bâng khuâng nhớ người ở phương nào.

Đông lại về cõi hồn lại xuyến xao
Người xưa hỡi có khi nào nghĩ tới
Ta đứng đó cùng nỗi buồn diệu vợi
Chiều miên man còn đứng đợi chờ người.

3. Vu Vơ – Thanh Hùng

Nắng chiều lơ lửng quyện sương bay
Đếm thử bao nhiêu mới đến ngày
Chiếc lá nhẹ rơi theo gió mát
Ngỡ ngàng ta tưởng lọn heo may.

Có nắng vừa loang buổi xế tà
Để rồi nhường chổ giọt mưa sa
Hắt hiu mây xám làm u tịch
Bất chợt bâng khuâng nhớ quá hà.

Ai làm lấp lánh hạt châu rơi
Giọt nước trong veo tưới xuống đời
Ta thấy nỗi niềm còn lắng đọng
Bềnh bồng theo những phút chơi vơi.

Gió làm hòa quyện sợi mây đan
Tí tách hạt mưa gõ nhịp đàn
Thấp thoáng trong vườn con dế ngủ
Mà lòng cảm thấy thật miên man.

4. Có Những Chiều – Thanh Hùng

Có những chiều nhìn nắng ngủ mê say
Ta nghiêng vai hạt gầy rơi thật vội
Rồi loang nhạt trên đường dài muôn lối
Theo hoàng hôn cùng bóng tối cuối ngày.

Có những chiều nhìn lá nhẹ lắt lay
Rơi thật nhẹ rắc đầy trên phố vắng
Để lại đó một không gian tĩnh lặng
Niềm ưu tư nghe nằng nặng nơi này.

Có những chiều mưa rơi nhẹ trên tay
Từng hạt nhỏ tan ngay khi vừa chạm
Để lại đó một chút gì xúc cảm
Như chuyện xưa chưa lần dám tỏ bày.

Có những chiều nhìn cơn gió nhẹ bay
Khơi niềm nỗi khi heo may vừa thoảng
Chút man mát vỗ về rồi tan loãng
Gợi lòng ta thêm một thoáng u hoài.

Có những chiều lòng bất chợt nhớ ai
Khi nhìn gió và mây bay khắp nẻo
Từng chiếc lá rụng dần vì khô héo
Và hạt mưa đang lạnh lẽo rơi đều.

Cho thu về tạo thêm cảnh đìu hiu.

5. Hương Chiều – Lê Hoàng

Gió thoảng nhẹ hương chiều tan trong đó
Là mùi thơm …hoa cỏ dưới chân đồi
Nồng nàn khóm bưởi lên ngôi
Dịu dàng khói tỏa, của nồi cơm quê.

Chiều đưa bước mây về đâu… mây hỡi!
Tẩm hương tràn gói gửi đến phương nao?
Bâng khuâng bến nhỏ dạt dào
Lăn tăn đợt sóng làm chao con thuyền.

Hương xót lại … nơi miền quê yêu dấu
Mùi cơm chiều mẹ nấu buổi hoàng hôn
Nghe sao ấm cả tâm hồn
Ru bao ngày tháng, mênh mông ngọt ngào.

6. Hoàng Hôn Đợi – Huỳnh Minh Nhật

Gió ơi sao gió nỡ vô tình
Thổi bụi vào đôi mắt xinh xinh
Cho lệ đẫm nhòa đôi mắt ướt
Cho dáng đơn côi hắt hiu tình.

Em đợi ai? Nắng chiều sắp tắt
Cứ một mình nhặt hạt nắng rơi
Nhen tình yêu trong chiều tím tơi bời
Hoàng hôn bỗng vỡ òa đôi lời khóc.

Gió nặng trĩu thầm rơi mệt nhọc
Khẽ hôn vào làn tóc em xinh
Em về đi! Đứng đợi làm gì
Ai đợi ai? Ai đi ai đợi?

7. Chiều Hoang – Võ Ngọc Cẩn

Chiều đông con nắng đi hoang
Tình yêu dẫu vỡ vẫn còn tơ vương
Đường xa mờ mịt mù sương
Sầu giăng mấy lớp bụi đường trên vai.

Hoàng hôn vẩy gọi đêm dài
Tiếng con chim nhạn bi ai gọi bầy
Gió lùa xám ngắt màu mây
Mưa bay lất phất lạnh đầy không gian.

Bơ vơ chiếc bóng võ vàng
Liêu xiu chân bước lệ tràn bờ mi
Người như đôi cánh chim di
Mùa đông tránh rét bay đi phương nào.

Đêm về không ánh trăng sao
Nghe côn trùng khóc giữa bao la buồn
Tâm tư dậy ngọn sóng cuồng
Biết làm sao hiểu cội nguồn niềm đau.

Thời gian đâu dễ phai màu
Cho nên nỗi nhớ ngàn sau vẫn còn
Chiều đông con nắng đi hoang
Trời còn mưa nắng ta còn nhớ em.

8. Tôi Về Phố Cũ Cùng Thu – Huỳnh Minh Nhật

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ
Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…

Tôi về đây nghe phố hát thầm thì
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua.

Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu.

Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở
Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?

Tôi về đây dư hương giấu trong lòng
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể
Độ tan tầm người ta đông như thế
Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…

9. Nắng Chiều Còn Vương – Hồng Giang

Anh cong chiều cho giọt nhớ rơi nghiêng
Gửi về em nỗi niềm riêng vời vợi
Sao em nỡ đắn đo và nghĩ ngợi
Để xuân buồn giăng từng sợi nắng vương.

Có phải rằng mình đã trót yêu thương
Mong mãi mãi được chung đường luyến ái
Nên câu thơ anh viết đầy hoang hoải
Chữ nhớ nhung mê mải ấp ôm vần.

Giữa xuân rồi sao em cứ phân vân
Hoàng hôn buông lần chần trong trống vắng
Ly Cafe uống một mình chát đắng
Khúc nhạc quen lẳng lặng lỗi cung sầu.

Chiều muộn rồi Chim sải cánh về đâu
Chân trời xa nhuộm một mầu trăn trở
Em đứng đó đắm chìm vào nhung nhớ
Gió hắt hiu duyên nợ biết phương nào.

Nắng nhạt chiều còn vương vấn nơi nao
Để nỗi nhớ…
Lạc vào…
Trong nỗi nhớ!

10. Chiều Buông – Hạnh Nguyễn

Chiều buồn buông vội câu thơ
Ngắm hoàng hôn đỏ thả tơ về trời
Buồn hiu quạnh quẽ bên đời
Ngắm mây lờ lững nhớ người phương xa
Dường như cũng chỉ mình ta
Bao chiều thương nhớ vào ra một mình
Hỏi mây hỏi gió lặng thinh
Một mình thương nhớ mối tình đơn côi
Mây chiều lờ lững cứ trôi
Trèo lên đỉnh nhớ ta ngồi buông câu
Chiều buông bao sợi tơ sầu
Là bao nhiêu nhớ nát nhàu con tim
Sương rơi lạnh buốt môi mềm
Giọt thương giọt nhớ khẽ len vào hồn
Ôm sầu lệ buốt rơi tuôn
Chìm vào giấc ngủ nỗi buồn vẫn theo.

11. Một Chiều Thu – Huỳnh Minh Nhật

Trời giăng mây tím gợi hoàng hôn
Lạc lõng gió thu dạ bồn chồn
Lá rơi ngõ vắng lòng hiu quạnh
Nắng đến bên chiều – tạnh mưa chưa?

Lối quen dạo ấy những ngày xưa
Sớm đón chiều đưa mỗi thu về
Giờ tay cô lẻ lau dòng lệ
Hồn lạc nơi nào? Nghe tim đau.

Thời gian hờ hững vẫn trôi mau
Cớ sao ký ức chẳng phai màu?
Vẫn trông vẫn đợi – chờ ai đến?
Nhặt lá thu vàng… rơi nơi đâu?

12. Hoàng Hôn Ly Biệt – Diệp Ly

Chiều rơi rồi lại một chiều ly biệt
Em trở về trong da diết nhớ thương
Để mình anh bên kia dốc đoạn trường
Một lối mộng hai con đường dang dở.

Hoàng hôn buông niềm riêng càng trăn trở
Khối tình sầu nức nở giữa buồng tim
Một thoáng yêu mà suốt kiếp đi tìm
Trời biển rộng mờ bóng chim tăm cá.

Tia nắng nhạt hắt hiu trên ngàn lá
Heo may buồn lã chã giọt sầu loang
Thời gian ơi sao cay đắng bẽ bàng
Lời từ tạ ngỡ ngàng trong nuối tiếc.

Gửi về anh một mối tình tha thiết
Mai xa rồi đâu biết có còn không
Hoàng hôn rơi cho thương nhớ ngập lòng
Từng ảo ảnh mênh mông chiều vẫy gọi.

13. Có Những Chiều Như Thế – Mạc Phương

Có một chiều…khoảng trống thấy chênh vênh
Ánh hoàng hôn buồn tênh khi sắp tắt
Bóng người thương như chim trời cá lặn
Biết bao giờ mới gặp mặt nhau đây?

Có một chiều…góc phố nhỏ mưa bay
Em đợi chờ vận may về gõ cửa
Đem hương xuân trao tặng thêm lần nữa
Ướt môi mềm nhựa sống của tình yêu.

Có một chiều…bàn chân bước liêu xiêu
Chín bậc thang… tiêu điều trong kí ức
Bản nhạc trầm nhói đau nơi lồng ngực
Em biết mình đang kiệt sức vì anh…

Có một chiều…khoảng trời ấy trong xanh
Em lại thấy mong manh tia hy vọng
Vòng tay anh trao nụ hôn chín mọng
Vị ngọt ngào lắng đọng mãi trong tim.

14. Hoàng Hôn Xóm Nhỏ – Lê Hoàng

Mặt trời xuống núi nhìn mây
Xa xa thấp thoáng rặng cây mờ dần
Xuôi dòng giọng hát ai ngân
Thong dong vui thú buông cần chiều thu.

Khói lam tỏa quyện mây mù
Mặt trời đi ngủ, ai ru …. ơ hời
Gió vờn khóm trúc lả lơi
Bình yên xóm nhỏ, nhìn trời thanh cao.

Lặng chiều dạ thấy nao nao
Hoàng hôn nhuộm tím lúc nào chẳng hay
Thời gian vội vã một ngày
Ta về phố thị … chia tay ngọt ngào!

15. Chờ Anh Dưới Hoàng Hôn – Hồng Giang

Em chờ anh chiều hoàng hôn màu tím
Nắng nhạt nhòa như lịm cả nhớ mong
Ngóng trông hoài đắng chát cả nỗi lòng
Mà sao mãi thuyền anh không trở lại.

Sóng chiều nay cũng dập dồn hoang hoải
Bờ cát dài anh mê mải nơi đâu
Gió u mê xin hãy bắc nhịp cầu
Gửi đến anh cho tròn câu thề hẹn.

Câu ước ao nửa chừng sao ứ nghẹn
Khúc giao mùa chợt chẹn đắng vành môi
Con nước ròng thuyền cứ lững lờ trôi
Mặc kệ bến tủi hờn ngồi trông ngóng.

Giọt lệ sầu bờ mi em ứ đọng
Chiều hoàng hôn con sóng cũng lao xao
Nỗi nhớ kia sao lại cứ dâng trào
Đem ký ức ùa vào tim buốt giá.

Ở nơi nào thuyền anh còn nghiêng ngả
Có hay rằng ….
Em hóa đá….
Vọng phu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *